Hoàng Lê Nhất Thống Trí

- Chọn bài xích -Phong phương pháp Hồ Chí MinhCác phương châm hội thoạiSử dụng một số biện pháp thẩm mỹ trong văn bản thuyết minhLuyện tập sử dụng một vài biện pháp thẩm mỹ và nghệ thuật trong văn bản thuyết minhLuyện tập sử dụng một vài biện pháp thẩm mỹ trong văn bản thuyết minhCác phương châm hội thoại (tiếp theo)Sử dụng yếu ớt tố miêu tả trong văn bạn dạng thuyết minhLuyện tập thực hiện yếu tố diễn đạt trong văn bạn dạng thuyết minhTuyên bố quả đât về cuộc đời còn, quyền được bảo vệ và cách tân và phát triển của trẻ emCác phương châm đối thoại (tiếp theo)Xưng hô trong hội thoạiViết bài xích tập có tác dụng văn tiên phong hàng đầu - Văn thuyết minhChuyện cô gái Nam Xương (trích Truyền kì mạn lục)Cách dẫn thẳng và giải pháp dẫn loại gián tiếpSự trở nên tân tiến của từ vựngLuyện tập nắm tắt văn bản tự sựChuyện cũ trong che chúa Trịnh (trích Vũ trung tuỷ bút)Hoàng Lê duy nhất thống chí - Hồi sản phẩm mười tứ (trích)Sự trở nên tân tiến của từ bỏ vựng (tiếp theo)Trả bài bác tập làm văn số 1Truyện Kiều của Nguyễn DuChị em Thuý Kiều (trích Truyện Kiều)Cảnh ngày xuân (trích Truyện Kiều)Thuật ngữMiêu tả trong văn bản tự sựKiều ở lầu dừng Bích (trích Truyện Kiều)Mã Giám Sinh cài đặt Kiều (trích Truyện Kiều) (Tự học có hướng dẫn)Trau dồi vốn từViết bài bác tập làm cho văn số 2 - Văn từ sựThuý Kiều báo bổ báo ân oán (trích Truyện Kiều)Lục Vân Tiên cứu vớt Kiều Nguyệt Nga (trích Truyện Lục Vân Tiên)Miêu tả nội chổ chính giữa trong văn bạn dạng tự sựLục Vân Tiên gặp mặt nạn (trích Truyện Lục Vân Tiên)Chương trình địa phương (phần Văn)Tổng kết về từ vựngTrả bài bác tập làm cho văn số 2Đồng chíBài thơ về tiểu đội xe ko kínhKiểm tra về truyện trung đạiTổng kết về trường đoản cú vựng (tiếp theo)Nghị luận trong văn bạn dạng tự sựĐoàn thuyền tấn công cáBếp lửa (Tự học được bố trí theo hướng dẫn)Tổng kết về từ vựng (tiếp theo)Tập làm cho thơ tám chữKhúc hát ru mọi em bé xíu lớn trên sống lưng mẹÁnh trăngTổng kết về từ vựng (Luyện tập tổng hợp)Luyện tập viết đoạn văn tự sự có áp dụng yếu tố nghị luậnLàng (trích)Chương trình địa phương (phần tiếng Việt)Đối thoại, độc thoại với độc thoại nội trọng điểm trong văn phiên bản tự sựLuyện nói: từ sự kết phù hợp với nghị luận và diễn tả nội tâmLặng lẽ Sa pa (trích)Ôn tập phần tiếng ViệtViết bài tập có tác dụng văn số 3 - Văn tự sựNgười nói chuyện vào văn bạn dạng tự sựChiếc lược ngà (trích)Kiểm tra về thơ và truyện hiện nay đạiKiểm tra phần giờ ViệtÔn tập phần Tập làm cho vănCố hươngÔn tập phần Tập có tác dụng văn (tiếp theo)Kiểm tra tổng hòa hợp cuối học kì INhững đứa trẻ em (trích Thời thơ ấu)Trả bài xích kiểm tra về thơ và truyện hiện nay đạiTrả bài xích tập làm cho văn số 3Trả bài xích kiểm tra tổng đúng theo cuối học kì

Bạn đang xem: Hoàng lê nhất thống trí


Xem thêm: Lịch Nghỉ Lễ 30.4 Và 1.5 - Lịch Nghỉ Lễ 30/4 Và 01/5 Năm 2021



Đánh Ngọc Hồi, quân Thanh bị thất bại trận bỏ Thăng Long, Chiêu Thống trốn ra bên ngoài (Đoạn đầu của hồi này nói về việc Tôn Sĩ Nghị kéo quân vào Thăng Long, thấy dễ dàng, chỉ ra rằng vô sự, không nhằm phòng gì cả. Điều đó tạo cho vua tôi Lê Chiêu Thống, vốn đang biết rất rõ tài núm quân của Nguyễn Huệ, khôn xiết lo lắng). Nói lại, Ngô Văn Sở sau thời điểm đem những đạo quân rút lui, tức tốc không đúng Nguyễn Văn Tuyết chạy trạm” vào nam cáo cấp”. Một mặt, ngăn ngang khu đất Trường Yên” làm cho giới hạn, đóng thuỷ quân ở vùng biển Biện Sơn, quân cỗ thì chia giữ vùng núi Tam Điệp”, nhì mặt thuỷ cỗ liên lạc với nhau, ngăn hẳn khu vực miền nam với miền Bắc. Vì thế, bài toán ở bốn trấn” Đàng Ngoài không thể thấu đến hai xứ Thanh, Nghệ. Vày vậy bài toán quân Thanh mang lại Thăng Long và câu hỏi vua Lê thụ phongo ngày 22 mon 11, tự Thanh Hoá trở vào, không một bạn nào được biết. Ngày 2064tháng ấy, Sở lui về Tam Điệp, thì ngày 24 Tuyết sẽ vào mang lại thành Phú Xuân”. Bắc Bình Vương” tiếp được tin báo, giận lắm, ngay tắp lự họp các tướng sĩ, định thân chinh cố kỉnh quân đi ngay. Nhưng các người mang đến họp số đông nói:- Chúa công cùng với vua Tây Sơn có sự hiềm khích, đối với ngôi chí tôn”, lòng tÔn pho”) của mọi bạn chưa thật vững bền, ni nghe quân Thanh quý phái đánh, càng dễ sinh ra ngờ vực nhị lòng. Vậy xin thứ nhất hãy chính vị hiệu”, ban lệnh đặc xá khắp vào ngoài, để yên kẻ bội nghịch trắc cùng giữ lấy lòng người, rồi sau sẽ chứa quân ra tiến công dẹp cõi Bắc cũng không là muộn.Bắc Bình vương vãi lấy làm cho phải, bèn mang lại đắp đàn ở trên núi Bân”, tế cáo trời đất cùng các thần sông, thần núi, chế ra áo cổn mũ miện”, đăng vương hoàng đế, thay đổi năm thiết bị 11 niên hiệu Thái Đức của vua Tây sơn Nguyễn Nhạc(**) làm năm đầu niên hiệu quang đãng Trung. Lễ xong, hạ lệnh xuất quân, hôm ấy nhằm mục đích vào ngày 25 tháng chạp năm Mậu Thân (1788).Vua quang đãng Trung tự mình đốc suất đại binh, cả thuỷ lẫn cỗ cùng ra đi. Ngày 29 mang đến Nghệ An, vua quang Trung đến vời tín đồ cống so) o huyện La sơn là Nguyễn Thiếp vào dinh cùng hỏi:- Quân Thanh thanh lịch đánh, tôi sắp đến đem binh ra kháng cự. Mưu đánh cùng giữ, cơ được xuất xắc thua, tiên sinh nghĩ ra sao ?Thiếp nói:- hiện thời trong nước trống không, lòng người tan rã. Quân Thanh sinh sống xa tới đây, ko biết thực trạng quân tayếu xuất xắc mạnh, không hiểu rõ thế nên đánh yêu cầu giữ ra sao. Chúa công đi ra chuyến này, không thật mười ngày, quân Thanh sẽ bị dep tan.Vua quang quẻ Trung mừng lắm, liền không nên đại tướng mạo là Hám Hổ Hầu kén quân nhân ở Nghệ An, cứ ba suất đinh thì mang một người, không mấy lúc, đã có được hơn một vạn quân tinh nhuệ. Rồi bên vua mang lại mở cuộc cẩn thận binh lớn ở doanh trấn, mang số thân quân” sống Thuận Hoá, Quảng Nam chia làm bốn doanh” tiền, hậu, tả, hữu, còn số lính bắt đầu tuyển ở nghệ an thì làm trung quân.Vua quang đãng Trung cưỡi voi ra doanh yên ủi quân lính, truyền cho toàn bộ đều ngồi mà lại nghe lệnh, rồi dụ” chúng ta rằng:5-NGL『VAN 91 -A 65- Quân Thanh lịch sự xâm lấn nước ta, hiện ở Thăng Long, các ngươi đã biết chưa ? trong vòng vũ trụ, khu đất nào sao ấy, hầu như đã phân minh rõ ràng”, phương Nam, phương Bắc phân chia nhau mà cai trị. Người phương Bắc” chưa phải nòi giống như nước ta, tâm địa ắt khác. Trường đoản cú đời đơn vị Hán mang lại nay, chúng đã mấy phen cướp bóc tách nước ta, sát hại nhân dân, vơ vét của cải, bạn mình quan trọng chịu nổi, ai cũng muốn đuổi chúng đi. Đời Hán gồm Trưng phụ nữ Vương, đời Tống tất cả Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành, đời Nguyên có Trần Hưng Đạo, đời Minh có Lê Thái Tổ, các ngài không nỡ ngồi nhìn chúng có tác dụng điều tàn bạo, đề nghị đã thuận lòng người, dấy nghĩa quân, phần lớn chỉ đánh một trận là win và đuổi được bọn chúng về phương Bắc. Ở những thời ấy, Bắc, nam giới riêng phận, khu vực lặng yên, những vua truyền ngôi lâu dài. Trường đoản cú đời công ty Đinh cho tới đây, dân ta không tới nỗi khổ như hồi nội thuộc” xưa kia. Mọi câu hỏi lợi, hại, được, mất ấy đa số là chuyện cũ rành rành của những triều đại trước. Nay bạn Thanh lại sang, mưu đồ mang nước nam ta đặt làm cho quận huyện, chần chừ trông gương mấy đời Tống, Nguyên, Minh ngày xưa. Vì chưng vậy ta bắt buộc kéo quân ra tiến công đuổi chúng. Những ngươi hầu như là phần lớn kẻ gồm lương tri, lương năng”, hãy đề nghị cùng ta đồng trọng điểm hiệp lực, để hình thành công lớn. Chớ gồm quen theo thói cũ, nạp năng lượng ở nhị lòng, trường hợp như việc phát hiện ra, sẽ bị giết bị tiêu diệt ngay tức khắc, không tha một ai, chớ bảo là ta không nói trước !Các quân lính đều nói: “Xin vâng lệnh, không đủ can đảm hai lòng !”.Hôm sau, vua quang quẻ Trung hạ lệnh tiến quân. Những quân đông đảo nghiêm chỉnh team ngũ nhưng mà đi. Khi tới núi Tam Điệp, Sở và Lân ra đón, đông đảo mang gươm trên sườn lưng mà xin chịu tội.Vua quang đãng Trung nói:- những ngươi rước thân thờ ta, sẽ làm mang lại chức tướng tá soái. Ta giao mang lại toàn phân tử cả T1 vượt tuyên, lại cho tuỳ tiện làm cho việc. Vậy nhưng mà giặc đến không đánh nổi một trận, new nghe tiếng đang chạy trước. Binh pháp dạy rằng : “Quân thảm bại chém tướng”. Tội của những ngươi phần lớn đáng chết một vạn lần. Tuy nhiên ta nghĩ các ngươi mọi là hạng võ dũng”, chỉ biết chạm chán giặc là đánh, cho như bài toán tuỳ cơ ứng thay đổi thì không tồn tại tài. Cho nên vì vậy ta để Ngô Thì Nhậm ở lại đấy thao tác làm việc với những ngươi, chính là lo về điều đó. Bắc Hà new yên, lòng tín đồ chưa phục, Thăng Long lại là chỗ bị đánh cả tư mặt, không có sông núi để nương tựa. Năm ngoái ta ra tiến công đất ấy, chúa Trịnh trái nhiên chẳng thể chống nổi, kia là bằng chứng rõ ràng. Những ngươi đóng góp quân lẻ loi ở đấy, quân Thanh kéo sang, bạn trong kinh đô làm66 5 NGUVAN 91 E3nội ứng mang lại chúng, thì các ngươi làm sao mà cử đụng được ? các ngươi vẫn biết nín nhịn nhằm tránh mũi nhọn của chúng, phân chia ra ngăn giữ các nơi hiểm yếu, bên phía trong thì kích yêu thích lòng quân, bên phía ngoài thì tạo cho giặc kiêu căng, kế ấy là cực kỳ đúng. Khi bắt đầu nghe nói, ta đang đoán là vì Ngô Thì Nhậm chủ mưu, sau hỏi Văn Tuyết thì quả đúng thật vậy. Thì Nhậm bèn lạy hai lạy nhằm tạ ơn. Vua quang đãng Trung lại nói: – Lần này ta ra, thân hành rứa quân, phương lược” tiến tiến công đã tất cả tính sẵn. Chẳng qua mươi ngày hoàn toàn có thể đuổi được bạn Thanh. Tuy vậy nghĩ bọn chúng là nước lớn gấp mười nước mình, sau khi bị thua trận một trận, ắt lấy có tác dụng thẹn nhưng mà lo mưu báo thù. Như thế thì câu hỏi binh đao không bao giờ dứt, không phải là phúc đến dân, nỡ nào cơ mà làm như vậy. Đến lúc đó chỉ có bạn khéo lời lẽ new dẹp nổi câu hỏi binh đao, chưa phải Ngô Thì Nhậm thì không có ai làm được. đợi mười năm nữa, đến ta được yên ổn ổn mà lại nuôi chăm sóc lực lượng, bấy giờ đồng hồ nước nhiều quân mạnh, thì ta tất cả sợ gì chúng ? đàn Sở, Lân số đông lạy tạ với nói: – thánh thượng thật là lo xa, cửa hàng chúng tôi ngu dại không thể nghĩ tới vị trí đó. Bây giờ phương lược tiến đánh ra sao, xin chúa thượng nhất nhất chứng thật để chúng tôi tuân theo mà làm. Vua quang đãng Trung bèn không nên mở tiệc khao quân, chia quân sĩ ra làm cho năm đạo, hôm chính là ngày 30 tháng chạp. Rồi đơn vị vua bảo kín với những tướng rằng: – Ta với những ngươi hãy tạm bợ sửa lễ cúng đầu năm trước đã.. Đến tối 30 Tết mau lẹ lên đường, hẹn đến ngày mồng 7 năm mới tết đến thì vào thành Thăng Long mở tiệc ăn mừng. Các ngươi lưu giữ lấy, đừng cho là ta nói khoác !(…)Cả năm đạo quân rất nhiều lạy vâng mệnh lệnh, đúng ngày, gióng trống khởi hành ra Bắc.Khi quân ra mang lại sông Gián, nghĩa quân trấn thủ ở đó vỡ chạy trước. Lúc tới sông Thanh Quyết, toán quân Thanh đi do thám từ đằng xa nhìn thấy bóng cũng chạy nốt. Vua quang đãng Trung lập tức thúc quân xua đuổi theo, tới thị xã Phú Xuyên thì bắt sinh sống được hết, không nhằm tên như thế nào trốn thoát. Vị vậy, không thể có ai chạy67về báo tin, nên những đạo quân Thanh đóng góp ở Hà Hồi cùng Ngọc Hồi đều do dự gì cả. Nửa vào tối mồng 3 tháng giêng, năm Kỉ Dậu (1789), vua quang quẻ Trung tới thôn Hà Hồi, thị xã Thượng Phúc, lặng lẽ vây kín đáo làng ấy, rồi bắc loa truyền gọi, giờ quân lính luân phiên nhau dạ ran để hưởng ứng, nghe như gồm hơn vài ba vạn người. Trong đồn lúc ấy mới biết, ai nấy rụng rời sợ hãi, ngay lập tức xin ra hàng, lương thực khí giới những bị quân Nam rước hết.Vua quang quẻ Trung lại truyền rước sáu chục tấm ván, cứ ghép liền tía tấm làm cho một bức, phía bên ngoài lấy rơm dấp nước tủ kín, tất cả là nhị mươi bức. Đoạn kén hạng lính khoẻ mạnh, cứ mười bạn khênh một bức, sống lưng giắt dao ngắn, nhì mươi tín đồ khác số đông cầm binh khí theo sau, dàn thành trận chữ “nhất””, vua quang Trung cưỡi voi đi đốc thúc, mờ sáng sủa ngày mồng 5 tiến sát đồn Ngọc Hồi. Quân Thanh nổ súng phun ra, chẳng trúng tín đồ nào cả. Nhân gồm gió bắc, quân Thanh bèn sử dụng ống phun sương lửa ra, khói toả mù trời, cách gang tấc ko thấy gì, hòng làm cho quân phái nam rối loạn. Bất ngờ trong chốc lát trời đột trở gió nam, bởi thế quân Thanh lại tự làm cho hại mình.Vua quang Trung liền mau lẹ sai nhóm khiêng ván vừa che vừa xông thẳng lên trước. Lúc gươm giáo của 2 bên đã chạm nhau thì quăng ván xuống đất, ai nấy vắt dao ngắn chém bừa, những người dân cầm binh khí theo sau cũng duy nhất tề xông tới nhưng đánh.Quân Thanh phòng không nổi, bỏ chạy tán loạn, giầy xéo lên nhau cơ mà chết. Thương hiệu Thái thú Điền Châu là Sầm Nghi Đống từ bỏ thắt cổ chết. Quân Tây tô thừa nỗ lực chém giết mổ lung tung, thây ở đầy đồng, ngày tiết chảy thành suối, quân Thanh đại bại.Trước đó, vua quang đãng Trung đang sai một toán quân theo bờ đê im Duyên kéo lên, mở cờ trong bụng gióng trống để gia công nghi binh sinh sống phía đông. Đến lúc ấy, quân Thanh chạy về trông thấy, càng thêm hoảng sợ, bèn kiếm tìm lối tắt theo mặt đường Vịnh Kiều nhưng trốn. Bỗng nhiên lại thấy quân voi trường đoản cú Đại Áng tới, quân Thanh đều bạt vía hết vía, vội vàng trốn xuống váy đầm Mực, làng Quỳnh Đỏ”, quân Tây sơn lùa voi cho giầy đạp, bị tiêu diệt đến hàng ngàn người.Giữa trưa hôm ấy, vua quang quẻ Trung tiến binh mang lại Thăng Long, rồi kéo vào thành.68(…)Lại nói, Tôn Sĩ Nghị và vua Lê ngơi nghỉ Thăng Long, giỏi nhiên ko nghe tin cấp cho báo gì cả. Cho nên vì thế trong ngày đầu năm mọi người chỉ để ý vào việc yến tiệc vui mừng, không còn lo chi tới sự việc bất trắc”. Như thế nào hay, cuộc vui không tàn, cơ trời vẫn đổi. Ngày mồng 4 bỗng thấy quân sống đồn Ngọc Hồi chạy về cáo cấp. Thật là : “Tướng ở trên trời xuống, quân chui dưới khu đất lên”.(…)Tôn Sĩ Nghị sợ mất mật, chiến mã không kịp đóng góp yên, người không kịp mang áo giáp, dẫn lũ lính kiêng mã của chính mình chuồn trước qua cầu phao, rồi nhằm hướng bắc nhưng chạy. Quân sĩ những doanh nghe tin, số đông hoảng hồn, tan tác quăng quật chạy, tranh nhau qua ước sang sông, xô đẩy nhau rơi xuống mà bị tiêu diệt rất nhiều. Lát sau mong lại bị đứt, quân bộ đội đều rơi xuống nước, mang lại nỗi nước sông Nhị Hà chính vì như thế mà ùn tắc không tung được nữa.Vua Lê nghỉ ngơi trong điện, nghe tin có câu hỏi biến ấy, cấp vã cùng bọn Lê Quýnh, Trịnh Hiến gửi thái hậu ra ngoài. Cả bọn chạy mang đến bến sông thì thấy cầu phao đã đứt, thuyền bè cũng không, bèn mau lẹ chạy mang đến Nghi Tàm, thình lình chạm mặt được chiếc thuyền đánh cá, vội giật lấy rồi chèo thanh lịch bờ bắc. Trưa ngày mồng 6, vua Lê và những người dân tuỳ tòng chạy đến núi Tam Tằng, nghe nói Tôn Sĩ Nghị đã từng đi khỏi đó. Bấy tiếng quân Thanh chạy về nước, trên tuyến đường đông nghịt như chợ, đêm ngày đi gấp, không đủ can đảm nghỉ ngơi. Vua chuyển thái hậu thuộc đi cùng với họ mang lại đồn Hoà Lạc thì gặp gỡ một người thổ hào”. Hồi trước vua Lê chạy ra ngoài, tín đồ ấy đã được biết thêm mặt; thời điểm đó thấy vua, bạn ấy bất giác rơi lệ, tiện thể mời vua vào trại trong núi tạm thời nghỉ. Bấy giờ, vua Lê và những người tuỳ tòng luôn luôn mấy ngày không ăn, ai nấy gần như đã mệt nhọc lử. Người thổ hào cơ liền thịt gà làm cho cơm thết đãi. Vua sai bưng một mâm lên mời thái hậu, còn bản thân thì cùng nạp năng lượng với đàn Quýnh, Hiến làm việc mâm dưới.Ản vừa xong, chợt nghe tin quân Tây Sơn đã đuổi mang lại nơi. Vua nôn nả bảo người thổ hào rằng:- Muôn team hậu tình”, không tồn tại gì để báo đáp, chỉ bao gồm trời cao khu đất dày chứng giám tấc lòng thành của ông mà lại ban phúc mang đến thôi. Hiện thời quân giặc sát tới, trước mắt đây có con đường sống nào rất có thể chạy cấp lên cửa ngõ ải, xin tính kế ngay lập tức cho.69Người thổ hào cấp vã sai bé đưa đường, theo lối tắt trong núi mà đi. Trời nhá nhem buổi tối thì đơn vị vua đến cửa ải, theo kịp địa điểm nghỉ của Tôn Sĩ Nghị. Một lát, những viên quan khác cũng lục tục theo đến, cùng quan sát nhau than thở, ân oán giận rã nước mắt. Tôn Sĩ Nghị cũng lấy làm xấu hổ. (Ngô gia văn phái”, Hoảng Lê tuyệt nhất thống chí, phiên bản dịch của Nguyễn Đức Vân – Kiều Thu Hoạch, NXB Văn học, Hà Nội, 1987)Chú thích(*). Ngô gia văn phái: một nhóm tác đưa thuộc chiếc họ Ngô Thì, sinh hoạt làng Tả Thanh Oai, thị trấn Thanh Oai, tỉnh giấc Hà Tây (nay ở trong Hà Nội), trong số ấy hai tác giả chính là Ngô Thì Chí (1753 – 1788), làm quan thời Lê Chiêu Thống, với Ngô Thì Du (1772-1840), làm cho quan bên dưới triều đơn vị Nguyễn. (1) Hoàng Lê độc nhất vô nhị thống chí: vật phẩm viết bằng chữ Hán ghi chép về sự việc thống độc nhất vô nhị của vương triều đơn vị Lê vào thời gian Tây Sơn khử Trịnh, trả lại Bắc Hà mang đến vua Lê (chí là 1 trong những lối văn biên chép sự vật, sự việc). Cũng rất có thể xem Hoàng Lê nhất thống chí là một trong những cuốn đái thuyết lịch sử dân tộc viết theo lối chương hồi. Nó không những dừng ở sự nhất thống của vương vãi triều bên Lê, ngoại giả được viết tiếp, tái hiện nay một giai đoạn lịch sử hào hùng đầy dịch chuyển của làng hội phong kiến việt nam vào khoảng tầm ba mươi năm cuối của thay kỉ XVIII cùng mấy năm đầu ráng kỉ XIX. Cuốn tè thuyết có toàn bộ 17 hồi, trên phía trên trích nhiều phần hồi mười bốn, viết về sự việc kiện vua quang Trung đại phá quân Thanh. (2) Chạy trạm : thời xưa, việc chuyển công văn sách vở trên con đường dài được triển khai chỉ bằng fan và ngựa. Fan ta bỏ lên trên từng quãng đường gần như trạm để hoàn toàn có thể thay fan và chiến mã chạy tiếp chặng sau, gọi là chạy trạm. (3) Cáo cấp: báo cáo việc khẩn cấp. (4) trường Yên: nay ở trong tỉnh Ninh Bình. (5) Tam Điệp: hàng núi nằm ở ranh giới nhị tỉnh tỉnh ninh bình và Thanh Hoá. (6) Trấn: đơn vị chức năng hành chủ yếu thời xưa, tương đương với tỉnh, thành hiện tại nay. Trường đoản cú thời Lê Thánh Tông thay đổi là vượt tuyên. (7) Thụ phong: ở đó là nhận nhan sắc phong An phái mạnh quốc vương vãi của vua công ty Thanh. (8) Phú Xuân: địa điểm đóng đô trong phòng Tây Sơn dịp đó, ni là tp Huế.70(9) Bắc Bình Vương: tức Nguyễn Huệ. (10), Ngôi chí tôn: ngôi vị cao nhất, ở đây chỉ ngôi vua của Nguyễn Nhạc. (11) Tôn phò (hay tôn phù): kính trọng và giúp đỡ nhà vua. (12). Chủ yếu Vị hiệu: làm cho cương vị được rõ ràng.(13). Núi bần : nay ở trong địa phận làng An Cựu, huyện hương Trà, tỉnh vượt Thiên – Huế.(14) 4o cổn, nón miện: áo nón của vua.(15) Nguyễn Nhạc: anh ruột của Nguyễn Huệ, là thủ lĩnh phong trào Tây Sơn, xưng vương vãi năm 1776.(16). Công sĩ: người đã đỗ hương thơm cống (từ triều Lê về bên trước) hoặc cn (dưới triều Nguyễn) đi thi Hội.(17). Thân quân: quân đội thân cận, tin yêu nhất, tuyển mộ ở quê nhà nhà vua.(18) Doanh: đơn vị quân đội xưa, từng doanh có tầm khoảng 500 quân. (19) Dụ:(vua chúa) truyền lệnh đến bề tôi và dân chúng. (20). Đất nào sao ấy đa số đã riêng biệt rõ ràng: ngày xưa người ta nhận định rằng vùng đất nào cũng ứng với một vì sao trên trời, ý nói nước nào cũng có độc lập riêng, đó là do trời định sẵn. (21). Tín đồ phương Bắc: chỉ bọn phong kiến china xâm lược nước ta. (22) Hồi nội thuộc: thời giang sơn ta bị lũ phong kiến china cai trị (23) Lương tri: kĩ năng phân biệt được xuất sắc xấu, đề nghị trái về đạo đức, lẽ sống (lương : xuất sắc lành ; tri : hiểu biết). Lương năng: năng lực xuất sắc bẩm sinh của nhỏ người. (24) Võ dũng: có sức khỏe nhưng thiếu hụt tài trí, mưu lược. (25) Phương lược: phương hướng chiến lược. (26). Dàn thành trận chữ “nhất”:ý nói dàn hàng ngang. (27). Quỳnh Đô; ni thuộc thị xã Thanh Trì, Hà Nội. (28). Bất trắc: ý nói không lường trước được (bẩt: không; trắc: đo).(29) Thổ hào: kẻ có quyền thế ở 1 địa phương trong xã hội cũ (thổ: đất, địa phương; hảo: đứng đầu, mạnh dạn thế rộng người).(30), Hậu tình: tình cảm nồng hậu. Ó trên đây chỉ giải pháp đối xử đầy đặn, thân tình.71Tìm đại ý và bố cục đoạn trích. Qua đoạn trích tác phẩm, em cảm thấy hình ảnh người nhân vật dân tộc quang quẻ Trung – Nguyễn Huệ ra sao ? Theo em, nguồn cảm xúc nào đã chi phối ngòi bút người sáng tác khi tạo thành dựng hình ảnh người anh hùng dân tộc này ? Sự thất bại của quân tướng nhà Thanh và số phận bi lụy của vua tôi Lê Chiêu Thống phản bội nước, sợ hãi dân vẫn được mô tả như vậy nào ? Ngòi cây viết tác giả biểu đạt hai cuộc tháo dỡ chạy của quân tướng công ty Thanh cùng vua tôi Lê Chiêu Thống gồm gì không giống biệt? Hãy phân tích và lý giải vì sao bao gồm sự khác biệt đó. 4. Nêu nhấn xét về nghệ thuật và thẩm mỹ trần thuật của đoạn trích này.G/h/ nhớVới cách nhìn lịch sử đúng mực và niềm từ hào dân tộc, những tác mang Hoàng Lê duy nhất thống chí vẫn tái hiện tại chẩn thực hình ảnh người hero dân tộc Nguyễn Huệ qua chiến công thần tốc đại phá quân Thanh, sự thua kém của quân tướng đơn vị Thanh cùng số phận bi khu đất của vua tôi Lê Chiêu Thống.LUYÊN TÂPDựa theo tác phẩm, hãy viết một đoạn văn ngắn biểu đạt lại chiến công thần tốc đại phá quân Thanh của vua quang quẻ Trung từ tối 30 Tết cho ngày mồng 5 mon giêng năm Kỉ Dậu (1789).

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *